癸丑仲秋之夕与诸君会饮山中感时怀旧情见乎辞

宋代 段克己
少年著意作中秋,手捲珠帘上玉钩。明月欲上海波阔,瑞光万丈东南浮。 楼高一望八千里,翠色一点认瀛洲。桂华徘徊初泛滟,冷溢杯盘河汉流。 一时宾客尽豪逸,拥鼻不作商声讴。无何陵谷忽迁变,杀气黯惨缠九州。 生民冤血流未尽,白骨堆积如山邱。比来几见中秋月,悲风鬼哭声啾啾。 遗黎纵复脱刀机,忧思离散谁与鸠。回思少年事,刺促生百忧。 良辰不可再,金尊空相对。明月恨更多,故使浮云碍。 照见古人多少愁,懒与今人照兴废。今人古人俱可怜,百年忽忽如流川。 三军鞍马閒未得,镜中不觉摧朱颜。我欲排云叫阊阖,再拜玉皇香案前。 不求羽化为飞仙,不愿双持将相权。愿天早赐太平福,年年人月长团圆。
shào nián zhù zuò zhōng qiū   shǒu juǎn zhū lián shàng gōu míng yuè shàng hǎi kuò   ruì guāng wàn zhàng dōng nán
lóu gāo wàng qiān   cuì diǎn rèn yíng zhōu guì huá pái huái chū fàn yàn   lěng bēi pán hàn liú
shí bīn jǐn háo   yōng zuò shāng shēng ōu líng qiān biàn   shā àn cǎn chán jiǔ zhōu
shēng mín yuān xuè liú wèi jǐn   bái duī shān qiū lái jiàn zhōng qiū yuè   bēi fēng guǐ shēng jiū jiū
zòng tuō dāo   yōu sàn shuí jiū huí shào nián shì   shēng bǎi yōu
liáng chén zài   jīn zūn kōng xiāng duì míng yuè hèn gèng duō   shǐ 使 yún ài
zhào jiàn rén duō shǎo chóu   lǎn jīn rén zhào xīng fèi jīn rén rén lián   bǎi nián liú chuān
sān jūn ān xián wèi   jìng zhōng jué cuī zhū yán pái yún jiào chāng   zài bài huáng xiāng àn qián
qiú huà wèi fēi xiān   yuàn shuāng chí jiàng xiàng quán yuàn tiān zǎo tài píng   nián nián rén yuè zhǎng tuán yuán