孤鹤篇

明代 何景明
我家孤鹤李侯赠,霜仪皎洁三尺高。向人似矜短羽翼,失侣岂免长呼号。 赤霄青云暮延伫,天长路远飞不去。日来秋塘啄苦蓼,时向空墙倚脩树。 忆昔初在山人家,雌雄和鸣闲且嘉。夜寒对舞庭中月,日暮双栖岭上霞。 李侯平生重幽德,致此远自东吴国。金栊玉槛脱相送,异种奇毛惜不得。 一自天涯失旧行,垂头战羽空徬徨。朝闻横笛音相和,夕对鸣弦影自伤。 荒阶雨湿多泥滓,毛翮摧颓风不起。奋迅那推一鹗先,昂藏且在群鸡里。 吁嗟人世是还非,华表千年更一归。蓬莱宫内青瑶树,会接文鹓比翼飞。
jiā hóu zèng   shuāng jiǎo jié sān chǐ gāo xiàng rén shì jīn duǎn shī   miǎn zhǎng háo    
chì xiāo qīng yún yán zhù   tiān cháng yuǎn fēi lái qiū táng zhuó liǎo shí   xiàng kōng qiáng xiū shù    
chū zài shān rén jiā   xióng míng xián qiě jiā hán duì tíng zhōng yuè   shuāng lǐng shàng xiá    
hóu píng shēng zhòng yōu   zhì yuǎn dōng guó jīn lóng kǎn tuō xiāng sòng   zhǒng máo    
tiān shī jiù xíng   chuí tóu zhàn kōng páng huáng cháo wén héng yīn xiāng   duì míng xián yǐng shāng    
huāng jiē shī 湿 duō   máo cuī tuí fēng fèn xùn tuī è xiān áng   cáng qiě zài qún    
jiē rén shì shì hái fēi   huá biǎo qiān nián gèng guī péng lái gōng nèi qīng yáo shù huì   jiē wén yuān fēi