古宫怨

唐代 长孙佐辅
窗前好树名玫瑰,去年花落今年开。无情春色尚识返, 君心忽断何时来。忆昔妆成候仙仗,宫琐玲珑日新上。 拊心却笑西子嚬,掩鼻谁忧郑姬谤。草染文章衣下履, 花黏甲乙床前帐。三千玉貌休自夸,十二金钗独相向。 盛衰倾夺欲何如,娇爱翻悲逐佞谀。重远岂能惭沼鹄, 弃前方见泣船鱼。看笼不记熏龙脑,咏扇空曾秃鼠须。 始喜类萝新托柏,终伤如荠却甘荼。院深独开还独闭, 鹦鹉惊飞苔覆地。满箱旧赐前日衣,渍枕新垂夜来泪。 痕多开镜照还悲,绿髻青蛾尚未衰。莫道新缣长绝比, 犹逢故剑会相追。
chuāng qián hǎo shù míng méi guī   nián huā luò jīn nián kāi qíng chūn shàng shí fǎn  
jūn xīn duàn shí lái zhuāng chéng hòu xiān zhàng   gōng suǒ líng lóng xīn shàng
xīn què xiào 西 pín   yǎn shuí yōu zhèng bàng cǎo rǎn wén zhāng xià  
huā nián jiǎ chuáng qián zhàng sān qiān mào xiū kuā   shí èr jīn chāi xiāng xiàng
shèng shuāi qīng duó   jiāo ài fān bēi zhú nìng zhòng yuǎn néng cán zhǎo  
qián fāng jiàn chuán kàn lóng xūn lóng nǎo   yǒng shàn kōng céng shǔ
shǐ lèi luó xīn tuō bǎi   zhōng shāng què gān yuàn shēn kāi hái  
yīng jīng fēi tái mǎn xiāng jiù qián   zhěn xīn chuí lái lèi
hén duō kāi jìng zhào hái bēi   绿 qīng é shàng wèi shuāi dào xīn jiān cháng jué  
yóu féng jiàn huì xiāng zhuī