古宮怨

唐代 長孫佐輔
窗前好樹名玫瑰,去年花落今年開。無情春色尚識返, 君心忽斷何時來。憶昔妝成候仙仗,宮瑣玲瓏日新上。 拊心卻笑西子嚬,掩鼻誰憂鄭姬謗。草染文章衣下履, 花黏甲乙床前帳。三千玉貌休自誇,十二金釵獨相向。 盛衰傾奪欲何如,嬌愛翻悲逐佞諛。重遠豈能慚沼鵠, 棄前方見泣船魚。看籠不記熏龍腦,詠扇空曾禿鼠須。 始喜類蘿新托柏,終傷如薺卻甘荼。院深獨開還獨閉, 鸚鵡驚飛苔覆地。滿箱舊賜前日衣,漬枕新垂夜來淚。 痕多開鏡照還悲,綠髻青蛾尚未衰。莫道新縑長絕比, 猶逢故劍會相追。
chuāng qián hǎo shù míng méi guī   nián huā luò jīn nián kāi qíng chūn shàng shí fǎn  
jūn xīn duàn shí lái zhuāng chéng hòu xiān zhàng   gōng suǒ líng lóng xīn shàng
xīn què xiào 西 pín   yǎn shuí yōu zhèng bàng cǎo rǎn wén zhāng xià  
huā nián jiǎ chuáng qián zhàng sān qiān mào xiū kuā   shí èr jīn chāi xiāng xiàng
shèng shuāi qīng duó   jiāo ài fān bēi zhú nìng zhòng yuǎn néng cán zhǎo  
qián fāng jiàn chuán kàn lóng xūn lóng nǎo   yǒng shàn kōng céng 禿 shǔ
shǐ lèi luó xīn tuō bǎi   zhōng shāng què gān yuàn shēn kāi hái  
yīng jīng fēi tái mǎn 滿 xiāng jiù qián   zhěn xīn chuí lái lèi
hén duō kāi jìng zhào hái bēi   qīng é shàng wèi shuāi dào xīn jiān cháng jué  
yóu féng jiàn huì xiāng zhuī