古歌 其一

明代 刘基
红葵高花高以妍,清晨方开夕就蔫。美人迢迢隔山水,可望不见心茫然。 花开花落日复夜,惟觉新年非故年。人生百岁花一度,何不作乐令人怜。
hóng kuí gāo huā gāo yán   qīng chén fāng kāi jiù niān měi rén tiáo tiáo shān shuǐ   wàng jiàn xīn máng rán    
huā kāi huā luò   wéi jué xīn nián fēi nián rén shēng bǎi suì huā   zuò yuè lìng rén lián