古风其十二
松柏本孤直。
难为桃李颜。
昭昭严子陵。
垂钓沧波间。
身将客星隐。
心与浮云闲。
长揖万乘君。
还归富春山。
清风洒六合。
邈然不可攀。
使我长叹息。
冥栖岩石间。
sōng
松
bǎi
柏
běn
本
gū
孤
zhí
直
。
。
nán
难
wéi
为
táo
桃
lǐ
李
yán
颜
。
。
zhāo
昭
zhāo
昭
yán
严
zǐ
子
líng
陵
。
。
chuí
垂
diào
钓
cāng
沧
bō
波
jiān
间
。
。
shēn
身
jiāng
将
kè
客
xīng
星
yǐn
隐
。
。
xīn
心
yǔ
与
fú
浮
yún
云
xián
闲
。
。
cháng
长
yī
揖
wàn
万
shèng
乘
jūn
君
。
。
hái
还
guī
归
fù
富
chūn
春
shān
山
。
。
qīng
清
fēng
风
sǎ
洒
liù
六
hé
合
。
。
miǎo
邈
rán
然
bù
不
kě
可
pān
攀
。
。
shǐ
使
wǒ
我
cháng
长
tàn
叹
xī
息
。
。
míng
冥
qī
栖
yán
岩
shí
石
jiān
间
。
。