古風其十二

唐代 李白
松柏本孤直。 難為桃李顏。 昭昭嚴子陵。 垂釣滄波間。 身將客星隱。 心與浮雲閒。 長揖萬乘君。 還歸富春山。 清風灑六合。 邈然不可攀。 使我長嘆息。 冥棲岩石間。
sōng bǎi běn zhí
nán wéi táo yán
zhāo zhāo yán líng
chuí diào cāng jiān
shēn jiāng xīng yǐn
xīn yún xián
cháng wàn shèng jūn
hái guī chūn shān
qīng fēng liù
miǎo rán pān
shǐ 使 cháng tàn
míng yán shí jiān