孤儿行

明代 李攀龙
孤儿生,孤儿生,命不如,一抔土。父母在时坐长筵,雷大鼓。 父母已去,兄嫂令我报府。今年护羌,明年击胡虏。 六月来归,不得自言苦。目汁稠浊,头面生疮。大兄言视饭,大嫂言溉釜。 上高堂,不见父与母。下堂孤儿,泪下如缕。使我朝行薪,暮不得束刍。 顷筐敝漏,缉之用荼。钩折无喙,镰钝无肤。舍镰拔丛,棘棘断行。 复苏刺伤我手,复裂我襦。自念犹人,谁使为奴。兄嫂如此,为不早去。 下从地下,当复何须。高秋八九,月堕严霜。百草凋枯,牧竖绝粮。 驱羊下山,逸入他群,不辨所亡。愿取我羔,莫攘我羊。 羊复恋子,箠之不将。弃箠挽角,羊僵道傍。拽羊回家,兄与嫂睨。 三年不乳,毛尾空长,作何校计。乱曰:羊鸣一何芊芊。 父母地下,将书寄与兄嫂:尔爱其羊,我爱其子。
ér shēng   ér shēng   mìng   póu zài shí zuò cháng yán   léi
  xiōng sǎo lìng bào jīn nián qiāng   míng nián
liù yuè lái guī   yán zhī chóu zhuó   tóu miàn shēng chuāng xiōng yán shì fàn   sǎo yán gài
shàng gāo táng   jiàn xià táng ér   lèi xià shǐ 使 cháo xíng xīn   shù chú
qǐng kuāng lòu   zhī yòng gōu zhé huì   lián dùn shě lián cóng   duàn háng
shāng shǒu   liè niàn yóu rén   shuí shǐ 使 wèi xiōng sǎo   wèi zǎo
xià cóng xià   dāng gāo qiū jiǔ   yuè duò yán shuāng bǎi cǎo diāo   shù jué liáng
yáng xià shān   qún   biàn suǒ wáng yuàn gāo   rǎng yáng
yáng liàn zi   chuí zhī jiāng chuí wǎn jiǎo   yáng jiāng dào bàng zhuāi yáng huí jiā   xiōng sǎo
sān nián   máo wěi kōng zhǎng   zuò xiào luàn yuē   yáng míng qiān qiān
xià   jiāng shū xiōng sǎo   ěr ài yáng   ài zi