孤村

宋代 陆游
老寄孤村里,悠然卧曲肱。 算贫先放鹤,嫌闹并疏僧。 古戍高秋笛,寒窗半夜灯。 平生羞诡遇,多获岂吾能。
lǎo cūn   yōu rán gōng
suàn pín xiān fàng   xián nào bìng shū sēng
shù gāo qiū   hán chuāng bàn dēng
píng shēng xiū guǐ   duō huò néng