古辞四首 其一

明代 宋濂
步月空阶下,蟋蝍迫人啼。急扶邛竹杖,越过画楼西。 登楼望南山,山峰如髻丫。西头云起处,定自故人家。 谁家采莲女,面如白玉盘。相对悄无语,风吹荷叶翻。 晓行秋川上,无柰秋色何。芙蓉难堪折,却愁零露多。
yuè kōng jiē xià   jié rén qióng zhú zhàng yuè   guò huà lóu   西  
dēng lóu wàng nán shān   shān fēng tóu 西 yún chǔ dìng   rén jiā    
shuí jiā cǎi lián   miàn bái pán xiāng duì qiāo fēng   chuī fān    
xiǎo xíng qiū chuān shàng   nài qiū róng nán kān zhé què   chóu líng duō