古别离

唐代 于濆
入室少情意,出门多路岐。黄鹤有归日,荡子无还时。 人谁无分命,妾身何太奇。君为东南风,妾作西北枝。 青楼邻里妇,终年画长眉。自倚对良匹,笑妾空罗帏。 郎本东家儿,妾本西家女。对门中道间,终谓无离阻。 岂知中道间,遣作空闺主。自是爱封侯,非关备胡虏。 知子去从军,何处无良人。
shì shǎo qíng   chū mén duō huáng yǒu guī   dàng hái shí
rén shuí fēn mìng   qiè shēn tài jūn wèi dōng nán fēng   qiè zuò 西 běi zhī
qīng lóu lín   zhōng nián huà cháng méi duì liáng   xiào qiè kōng luó wéi
láng běn dōng jiā ér   qiè běn 西 jiā duì mén zhōng dào jiān   zhōng wèi
zhī zhōng dào jiān   qiǎn zuò kōng guī zhǔ shì ài fēng hóu   fēi guān bèi
zhī zi cóng jūn   chǔ liáng rén