古别离

唐代 王適
昔岁惊杨柳,高楼悲独守。今年芳树枝,孤栖怨别离。 珠帘昼不卷,罗幔晓长垂。苦调琴先觉,愁容镜独知。 频年雁度无消息,罢却鸳文何用织。夜还罗帐空有情, 春著裙腰自无力。青轩桃李落纷纷,紫庭兰蕙日氛氲。 已能憔悴今如此,更复含情一待君。
suì jīng yáng liǔ   gāo lóu bēi shǒu jīn nián fāng shù zhī   yuàn bié
zhū lián zhòu juǎn   luó màn xiǎo zhǎng chuí tiáo qín xiān jué   chóu róng jìng zhī
pín nián yàn xiāo xi   què yuān wén yòng zhī hái luó zhàng kōng yǒu qíng  
chūn zhù qún yāo qīng xuān táo luò fēn fēn   tíng lán huì fēn yūn
néng qiáo cuì jīn   gèng hán qíng dài jūn