观子重钟隐鸡鹰图就借传本画乃文康旧物

宋代 李之仪
千年老木根半拔,叉牙枯枝斗金铁。苍鹰见鸡岂复舍,伺隙必拿将雷掣。 鸡知不免怖且死,铜觜窥鹰反噪聒。阴风惨惨天为改,杀气凭陵欲翻海。 画工已證三昧因,造化精神智能采。江南山水多异人,遁迹往往随风尘。 等閒应现非一化,流落终为绝世珍。王公盛德天下归,想见乾兴天圣时。 进贤退佞乃所嗜,不使异趣侵毫釐。喻公为鹰固不可,排击奸邪力尤果。 开图凛凛毛发惊,滞蔚顿摅如破锁。公孙胜致有馀风,十年净土常相同。 拟借传摹应见从,意欲因画时见公。
qiān nián lǎo gēn bàn   chā zhī dòu jīn tiě cāng yīng jiàn shě   jiāng léi chè    
zhī miǎn qiě   tóng kuī yīng fǎn zào guā yīn fēng cǎn cǎn tiān wèi gǎi shā   píng líng fān hǎi    
huà gōng zhèng sān mèi yīn   zào huà jīng shén zhì néng cǎi jiāng nán shān shuǐ duō rén dùn   wǎng wǎng suí fēng chén    
děng xián yìng xiàn fēi huā   liú luò zhōng wèi jué shì zhēn wáng gōng shèng tiān xià guī xiǎng   jiàn qián xīng tiān shèng shí    
jìn xián tuì 退 nìng nǎi suǒ shì   shǐ 使 qīn háo gōng wèi yīng pái   jiān xié yóu guǒ    
kāi lǐn lǐn máo jīng   zhì wèi dùn shū suǒ gōng sūn shèng zhì yǒu fēng shí   nián jìng cháng xiāng tóng    
jiè chuán yīng jiàn cóng   yīn huà shí jiàn gōng