馆中三月晦日闻莺胡邦衡有诗用东坡酴醾韵有君

宋代 王十朋
久伤伐木废,每叹吾生晚。黄鸟从何来,乔林绿垂幰。 忽作相呼声,朋来无近远。高翥凌云烟,斜飞集池苑。 中有幽谷姿,迟迟下遥巘。群音巧相和,出语独不婉。 哑哑如老乌,闻者弓欲挽。知心有杜鹃,劝尔故园返。
jiǔ shāng fèi   měi tàn shēng wǎn huáng niǎo cóng lái   qiáo lín 绿 chuí xiǎn
zuò xiāng shēng   péng lái jìn yuǎn gāo zhù líng yún yān   xié fēi chí yuàn
zhōng yǒu yōu 姿   chí chí xià yáo yǎn qún yīn qiǎo xiāng   chū wǎn
lǎo   wén zhě gōng wǎn zhī xīn yǒu juān   quàn ěr yuán fǎn