观王介夫蒙亭记因记题蒙亭

宋代 梅尧臣
五年将五十,尚未暇读易。 一闻蒙亭说,乃见适所适。 维时明进退,岩不在泉石。 野服制升越,山庖盛鸡跖。 床头龙唇琴,案上科斗籍。 风物稍佳时,把酒会三益。 况以兄为郎,仕也人岂迫。 重之爱之深,自匪逢时客。
nián jiāng shí   shàng wèi xiá  
wén méng tíng shuō   nǎi jiàn shì suǒ shì  
wéi shí míng jìn tuì 退   yán zài quán shí  
zhì shēng yuè   shān páo shèng zhí  
chuáng tóu lóng chún qín   àn shàng dǒu  
fēng shāo jiā shí   jiǔ huì sān  
kuàng xiōng wèi láng   shì rén  
zhòng zhī ài zhī shēn   fěi féng shí