关仝骤雨图

宋代 刘克庄
四山昏昏如泼墨,行人对面不相觌。 凄乎太阴布肃杀,暗然混沌未开辟。 千丈拿空蛰龙起,一声破柱春雷疾。 我疑人间瓠子决,或是天上银河溢。 异哉烟霏变态中,山川墟市明历历。 茅寮竹寺互掩映,疏舂残磬渺愁寂。 叟提鱼出寒裂面,童叱牛归泥没膝。 羊肠峻坂去天尺,驴饥仆瘦行安适。 林僧卸笠窘回步,海商抛矴忧形色。 纵览鲲鹏信奇伟,戏看凫雁亦萧瑟。 乃知画妙与天通,模写万殊由寸笔。 大而海岳既尽包,细如针粟皆可识。 向来关生何似人,想见丘壑横胸臆。 呜呼使移此手为文章,岂不擅场称巨擘。
shān hūn hūn   xíng rén duì miàn xiāng  
tài yīn shā   àn rán hùn dùn wèi kāi  
qiān zhàng kōng zhé lóng   shēng zhù chūn léi  
rén jiān jué   huò shì tiān shàng yín  
zāi yān fēi biàn tài zhōng   shān chuān shì míng  
máo liáo zhú yǎn yìng   shū chōng cán qìng miǎo chóu  
sǒu chū hán liè miàn   tóng chì niú guī méi  
yáng cháng jùn bǎn tiān chǐ   shòu xíng ān shì  
lín sēng xiè jiǒng huí   hǎi shāng pāo dìng yōu xíng  
zòng lǎn kūn péng xìn wěi   kàn yàn xiāo  
nǎi zhī huà miào tiān tōng   xiě wàn shū yóu cùn  
ér hǎi yuè jǐn bāo   zhēn jiē shí  
xiàng lái guān shēng rén   xiǎng jiàn qiū héng xiōng  
shǐ 使 shǒu wéi wén zhāng   shàn chǎng chēng