關仝驟雨圖

宋代 劉克莊
四山昏昏如潑墨,行人對面不相覿。 淒乎太陰布肅殺,暗然混沌未開闢。 千丈拿空蟄龍起,一聲破柱春雷疾。 我疑人間瓠子決,或是天上銀河溢。 異哉煙霏變態中,山川墟市明歷歷。 茅寮竹寺互掩映,疏舂殘磬渺愁寂。 叟提魚出寒裂面,童叱牛歸泥沒膝。 羊腸峻坂去天尺,驢飢仆瘦行安適。 林僧卸笠窘回步,海商拋矴憂形色。 縱覽鯤鵬信奇偉,戲看鳧雁亦蕭瑟。 乃知畫妙與天通,模寫萬殊由寸筆。 大而海岳既盡包,細如針粟皆可識。 向來關生何似人,想見丘壑橫胸臆。 嗚呼使移此手為文章,豈不擅場稱巨擘。
shān hūn hūn   xíng rén duì miàn xiāng 覿  
tài yīn shā   àn rán hùn dùn wèi kāi  
qiān zhàng kōng zhé lóng   shēng zhù chūn léi  
rén jiān jué   huò shì tiān shàng yín  
zāi yān fēi biàn tài zhōng   shān chuān shì míng  
máo liáo zhú yǎn yìng   shū chōng cán qìng miǎo chóu  
sǒu chū hán liè miàn   tóng chì niú guī méi  
yáng cháng jùn bǎn tiān chǐ   shòu xíng ān shì  
lín sēng xiè jiǒng huí   hǎi shāng pāo dìng yōu xíng  
zòng lǎn kūn péng xìn wěi   kàn yàn xiāo  
nǎi zhī huà miào tiān tōng   xiě wàn shū yóu cùn  
ér hǎi yuè jǐn bāo   zhēn jiē shí  
xiàng lái guān shēng rén   xiǎng jiàn qiū héng xiōng  
shǐ 使 shǒu wéi wén zhāng   shàn chǎng chēng