观水

宋代 谢翱
积阴生壑雨,野水学江流。对屋见灯火,相望南渡头。 浮槎到高树,白鼋起沧洲。变怪若不测,神功安能尤。 稍退见涯涘,及来痕沫收。崩畴出白石,隐隐如博投。 水杨洗荒根,素发生古愁。见此倏若化,故流还胶舟。 荒源不可诘,欲尽山云求。
yīn shēng   shuǐ xué jiāng liú duì jiàn dēng huǒ xiāng   wàng nán tóu    
chá dào gāo shù   bái yuán cāng zhōu biàn guài ruò shén   gōng ān néng yóu    
shāo tuì 退 jiàn   lái hén shōu bēng chóu chū bái shí yǐn   yǐn tóu    
shuǐ yáng huāng gēn   shēng chóu jiàn shū ruò huà   liú hái jiāo zhōu    
huāng yuán   jǐn shān yún qiú