关山月 其一

明代 释函可
月向巫闾山上出,不照人间照死骨。死骨千年更不还,魂随山月度重关。 关山叠叠归魂苦,苍茫不记来时路。闺中少妇独夜眠,心心嘱梦去寒边。 梦去魂归不得遇,明月如霜草虫语。
yuè xiàng shān shàng chū   zhào rén jiān zhào qiān nián gèng hái   hún suí shān yuè zhòng guān
guān shān dié dié guī hún   cāng máng lái shí guī zhōng shào mián   xīn xīn zhǔ mèng hán biān
mèng hún guī   míng yuè shuāng cǎo chóng