關山月 其一

明代 釋函可
月向巫閭山上出,不照人間照死骨。死骨千年更不還,魂隨山月度重關。 關山疊疊歸魂苦,蒼茫不記來時路。閨中少婦獨夜眠,心心囑夢去寒邊。 夢去魂歸不得遇,明月如霜草蟲語。
yuè xiàng shān shàng chū   zhào rén jiān zhào qiān nián gèng hái   hún suí shān yuè zhòng guān
guān shān dié dié guī hún   cāng máng lái shí guī zhōng shào mián   xīn xīn zhǔ mèng hán biān
mèng hún guī   míng yuè shuāng cǎo chóng