关山月

宋代 王炎
阴山萧萧木叶黄,胡儿马健弓力强。 铁衣万骑向北去,仰看鸿雁皆南翔。 身在边头家万里,鸣咽悲笳壮心死。 功成归取汉爵侯,战败没为边地鬼。 团团霜月悬中天,闺中少妇私自怜。 捐躯许国丈夫事,莫恨不如霜月圆。
yīn shān xiāo xiāo huáng   ér jiàn gōng qiáng  
tiě wàn xiàng běi   yǎng kàn hóng 鸿 yàn jiē nán xiáng  
shēn zài biān tóu jiā wàn   míng yàn bēi jiā zhuàng xīn  
gōng chéng guī hàn jué hóu   zhàn bài méi wèi biān guǐ  
tuán tuán shuāng yuè xuán zhōng tiān   guī zhōng shào lián  
juān guó zhàng shì   hèn shuāng yuè yuán