关山月

清代 蕴端
关山月,一年十二度圆缺。平时不忍看,况是中秋节。 此际穹庐已尽眠,团团独对南来客。关山月,玉宇绝纤尘。 平沙明似水,矮树远疑人。关山月,万里共清辉。回想闺阁里,应照流黄机。 停梭望明月,泪下沾裳衣。关山月,升自东海湾。经天涉黄道,如输沈西山。 月轮有升沈,人生有往还。月下计归期,白露湿衣寒。 几时桂魄满,方在故园看。
guān shān yuè   nián shí èr yuán quē píng shí rěn kàn   kuàng shì zhōng qiū jié
qióng jǐn mián   tuán tuán duì nán lái guān shān yuè   jué xiān chén
píng shā míng shì shuǐ   ǎi shù yuǎn rén guān shān yuè   wàn gòng qīng huī huí xiǎng guī   yīng zhào liú huáng
tíng suō wàng míng yuè   lèi xià zhān cháng guān shān yuè   shēng dōng hǎi wān jīng tiān shè huáng dào   shū shěn 西 shān
yuè lún yǒu shēng shěn   rén shēng yǒu wǎng huán yuè xià guī   bái shī 湿 hán
shí guì mǎn   fāng zài yuán kàn