关山月

唐代 翁绶
裴回汉月满边州,照尽天涯到陇头。影转银河寰海静, 光分玉塞古今愁。笳吹远戍孤烽灭,雁下平沙万里秋。 况是故园摇落夜,那堪少妇独登楼。
péi huí hàn yuè mǎn biān zhōu   zhào jǐn tiān dào lǒng tóu yǐng zhuǎn yín huán hǎi jìng  
guāng fēn sāi jīn chóu jiā chuī yuǎn shù fēng miè   yàn xià píng shā wàn qiū
kuàng shì yuán yáo luò   kān shào dēng lóu