关山月

唐代 李端
露湿月苍苍,关头榆叶黄。回轮照海远,分彩上楼长。 水冻频移幕,兵疲数望乡。只应城影外,万里共胡霜。
shī 湿 yuè cāng cāng   guān tóu huáng huí lún zhào hǎi yuǎn   fēn cǎi shàng lóu zhǎng
shuǐ dòng pín   bīng shù wàng xiāng zhǐ yīng chéng yǐng wài   wàn gòng shuāng