关山别荡子

唐代 赵嘏
那堪闻荡子,迢递涉关山。 肠为马嘶断,衣从泪滴斑。 愁看塞上路,讵惜镜中颜。 傥见征西雁,应传一字还。
kān wén dàng   tiáo shè guān shān
cháng wèi duàn   cóng lèi bān
chóu kàn sāi shàng   jìng zhōng yán
tǎng jiàn zhēng 西 yàn   yīng chuán hái