观明太祖马后遗像

宋代 江开
至正四年饥大蝗,独投黄觉依僧房。曾脱袈裟作天子,寂寞御容仍上方。 摄山挺秀压江左,楼台金碧殊煇煌。南都阿监避兵火,帝后图像虔收藏。 遁迹此间日供奉,石鼎往往焚御香。奇哉灭国自阉宦,此乃忠义为逋亡。 我从山僧请像谒,心神肃如登庙堂。僧指一幅曰太祖,帝者姿貌真非常。 龙颜河目照楝宇,炯如碧海升朝阳。斑斑黑子炳额际,锐上丰下神轩昂。 分明奇骨直贯顶,洪钟想见声扬扬。青笠短衣不敢拜,但见英风飒飒须眉飏。 赫若雷霆怒不息,非此不足平八荒。布衣崛起一天下,西汉以本谁颉颃。 铁马丛中得圣女,始终内助缘糟糠。仙容广润逊而顺,修眉直立柔能刚。 化家为国接正统,后有炎宋前汉唐。赤帝子凭三尺剑,司晨有牝秽德彰。 太原起事乱宫掖,雀屏窃窕难赞襄。黄袍真人亦诡谲,莺胶再续无短长。 惟兹内外合开创,双悬日月垂明光。宫闱一代最清肃,女箴女诫多顶防。 龙种为鱼卒颠覆,万子万孙空惨伤。我朝宽大泽其裔,东楼白马延余庆。 孝陵抔土置守卫,松耶柏耶何苍苍。阴雨龙旂见钟阜,丰碑御札刊神场。 不然鼎革数百载,诸陵白露犹沧桑。何况真容写尺幅,应作劫灰飞道旁。
zhì zhèng nián huáng   tóu huáng jué sēng fáng céng tuō jiā shā zuò tiān   róng réng shàng fāng
shè shān tǐng xiù jiāng zuǒ   lóu tái jīn shū huī huáng nán dōu ā jiān bīng huǒ   hòu xiàng qián shōu cáng
dùn jiàn gòng fèng   shí dǐng wǎng wǎng fén xiāng zāi miè guó yān huàn   nǎi zhōng wèi wáng
cóng shān sēng qǐng xiàng   xīn shén dēng miào táng sēng zhǐ yuē tài   zhě 姿 mào zhēn fēi cháng
lóng yán zhào liàn   jiǒng hǎi shēng zhāo yáng bān bān hēi zi bǐng é   ruì shàng fēng xià shén xuān áng
fēn míng zhí guàn dǐng   hóng zhōng xiǎng jiàn shēng yáng yáng qīng duǎn gǎn bài   dàn jiàn yīng fēng méi yáng
ruò léi tíng   fēi píng huāng jué tiān xià   西 hàn běn shuí jié háng
tiě cóng zhōng de shèng   shǐ zhōng nèi zhù yuán zāo kāng xiān róng guǎng 广 rùn xùn ér shùn   xiū méi zhí róu néng gāng
huà jiā wèi guó jiē zhèng tǒng   hòu yǒu yán sòng qián hàn táng chì píng sān chǐ jiàn   chén yǒu pìn huì zhāng
tài yuán shì luàn gōng   què píng qiè tiǎo nán zàn xiāng huáng páo zhēn rén guǐ jué   yīng jiāo zài duǎn cháng
wéi nèi wài kāi chuàng   shuāng xuán yuè chuí míng guāng gōng wéi dài zuì qīng   zhēn jiè duō dǐng fáng
lóng zhǒng wéi diān   wàn zi wàn sūn kōng cǎn shāng cháo kuān   dōng lóu bái yán qìng
xiào líng póu zhì shǒu wèi   sōng bǎi cāng cāng yīn lóng jiàn zhōng   fēng bēi zhá kān shén chǎng
rán dǐng shù bǎi zǎi   zhū líng bái yóu cāng sāng kuàng zhēn róng xiě chǐ   yīng zuò jié huī fēi dào páng