观李固请司马弟山水图三首

唐代 杜甫
简易高人意,匡床竹火炉。寒天留远客,碧海挂新图。 虽对连山好,贪看绝岛孤。群仙不愁思,冉冉下蓬壶。 方丈浑连水,天台总映云。人间长见画,老去恨空闻。 范蠡舟偏小,王乔鹤不群。此生随万物,何路出尘氛。 高浪垂翻屋,崩崖欲压床。野桥分子细,沙岸绕微茫。 红浸珊瑚短,青悬薜荔长。浮查并坐得,仙老暂相将。
jiǎn gāo rén   kuāng chuáng zhú huǒ hán tiān liú yuǎn   hǎi guà xīn
suī duì lián shān hǎo   tān kàn jué dǎo qún xiān chóu   rǎn rǎn xià péng
fāng zhang hún lián shuǐ   tiān tāi zǒng yìng yún rén jiān zhǎng jiàn huà   lǎo hèn kōng wén
fàn zhōu piān xiǎo   wáng qiáo qún shēng suí wàn   chū chén fēn
gāo làng chuí fān   bēng chuáng qiáo fèn   shā àn rào wēi máng
hóng jìn shān duǎn   qīng xuán zhǎng zhā bìng zuò   xiān lǎo zàn xiāng jiāng