官居戏咏

宋代 陆游
说著功名即自羞,暮年世味转悠悠。 一庭落叶楸梧老,万里悲风鼓角秋。 怀绶不为明日计,登楼且散异乡愁。 渔舟大似非凡子,能拣溪山胜处留。
shuō zhù gōng míng xiū   nián shì wèi zhuàn yōu yōu
tíng luò qiū lǎo   wàn bēi fēng jiǎo qiū
huái 怀 shòu wéi míng   dēng lóu qiě sàn xiāng chóu
zhōu shì fēi fán   néng jiǎn shān shèng chù liú