官居戏咏

宋代 陆游
城头闲倚一枝藤,病起清羸不自胜。 衙鼓有期催晚坐,绦铃无赖唤晨兴。 爱书习气嗟犹在,寡过工夫愧未能。 寂寞已无台省梦,诸公衮衮自飞腾。
chéng tóu xián zhī téng   bìng qīng léi shèng
yǒu cuī wǎn zuò   tāo líng lài huàn chén xīng
ài shū jiē yóu zài   guǎ guò gōng kuì wèi néng
tái shěng mèng   zhū gōng gǔn gǔn fēi téng