观化堂编校旧书 其二

宋代 叶梦得
翰墨他生业,山林晚岁心。那知身已老,但觉意增深。 捉麈谁能话,扶筇可细寻。晚来庭鹊喜,似恐有归音。
hàn shēng   shān lín wǎn suì xīn zhī shēn lǎo dàn   jué zēng shēn    
zhuō zhǔ shuí néng huà   qióng xún wǎn lái tíng què shì   kǒng yǒu guī yīn