关河雪霁图为金陵王与道题

元代 王冕
飞沙羃人风堕帻,老夫倦作关河客。归来松下结草庐,卧听寒流雪山白。 悠悠如此四十年,世情脱略忘间关。今晨见画忽自省,平地咫尺行山川。 鸟道连云出天险,玉树琼林光闪闪。阴崖绝壑望欲迷,冰花历落风悽惨。 枯槎侧倒银河开,三巴春色随人来。渔翁舟子相笑语,不觉已过洪涛堆。 溪回浦溆石齿齿,溪上人家成草市。长林大谷猿鸟稀,小步蹇驴如冻蚁。 西望太白日色寒,青天削出蛾眉山。人生适意随所寓,底须历涉穷跻攀。 明朝揽镜成白首,春色又归江上柳。何如高堂挂此图,浩歌且醉金陵酒。
fēi shā rén fēng duò   lǎo juàn zuò guān guī lái sōng xià jié cǎo   tīng hán liú xuě shān bái
yōu yōu shí nián   shì qíng tuō lüè wàng jiān guān jīn chén jiàn huà xǐng   píng zhǐ chǐ xíng shān chuān
niǎo dào lián yún chū tiān xiǎn   shù qióng lín guāng shǎn shǎn yīn jué wàng   bīng huā luò fēng cǎn
chá dào yín kāi   sān chūn suí rén lái wēng zhōu xiāng xiào   jué guò hóng tāo duī
huí shí chǐ 齿 chǐ 齿   shàng rén jiā chéng cǎo shì cháng lín yuán niǎo   xiǎo jiǎn dòng
西 wàng tài bái hán   qīng tiān xuē chū é méi shān rén shēng shì suí suǒ   shè qióng pān
míng cháo lǎn jìng chéng bái shǒu   chūn yòu guī jiāng shàng liǔ gāo táng guà   hào qiě zuì jīn líng jiǔ