关河令(清远轩晚望)
亭皋霜重飞叶满。听西风断雁。闲凭危阑,斜阳红欲敛。
行人归期太晚。误仿佛、征帆几点。水远连天,愁云遮望眼。
tíng
亭
gāo
皋
shuāng
霜
zhòng
重
fēi
飞
yè
叶
mǎn
满
。
。
tīng
听
xī
西
fēng
风
duàn
断
yàn
雁
。
。
xián
闲
píng
凭
wēi
危
lán
阑
,
xié
斜
yáng
阳
hóng
红
yù
欲
liǎn
敛
。
。
xíng
行
rén
人
guī
归
qī
期
tài
太
wǎn
晚
。
。
wù
误
fǎng
仿
fú
佛
、
、
zhēng
征
fān
帆
jǐ
几
diǎn
点
。
。
shuǐ
水
yuǎn
远
lián
连
tiān
天
,
chóu
愁
yún
云
zhē
遮
wàng
望
yǎn
眼
。
。