广州江楼阻雪荅家峻山峋山
出门多与此心违,几日浓阴半撞扉。冷榻不堪愁里坐,故山频向梦中归。
江声过雨成空润,风势兼寒入细微。南阮老来贫更甚,劳君重叠劝添衣。
chū
出
mén
门
duō
多
yǔ
与
cǐ
此
xīn
心
wéi
违
,
jǐ
几
rì
日
nóng
浓
yīn
阴
bàn
半
zhuàng
撞
fēi
扉
lěng
。
tà
冷
bù
榻
kān
不
chóu
堪
lǐ
愁
zuò
里
gù
坐
,
shān
故
pín
山
xiàng
频
mèng
向
zhōng
梦
guī
中
归
。
jiāng
江
shēng
声
guò
过
yǔ
雨
chéng
成
kōng
空
rùn
润
,
fēng
风
shì
势
jiān
兼
hán
寒
rù
入
xì
细
wēi
微
nán
。
ruǎn
南
lǎo
阮
lái
老
pín
来
gèng
贫
shén
更
láo
甚
,
jūn
劳
chóng
君
dié
重
quàn
叠
tiān
劝
yī
添
衣
。