广南食槟榔先嚼蚬灰蒌

宋代 郑刚中
海风飘摇树如幢,风吹树颠结槟榔。贾人相衔浮巨舶,动以百斛输官场。 官场出之不留积,布散仅足资南方。闻其入药破痃癖,铢两自可攻腹肠。 如何费耗比菽粟,大家富室争收藏。邦人低颜为予说,浓岚毒雾将谁当。 蒌藤生叶大于钱,蚬壳火化灰如霜。鸡心小切紫花碎,灰叶佐助消百殃。 宾朋相逢未唤酒,煎点亦笑茶瓯黄。摩挲蒳孙更兼取,此味我知君未尝。 吾邦合姓问名者,不许羔雁先登堂。盘奁封题裹文绣,个数惟用多为光。 闻公嚼蜡尚称好,随我啖此当更良。支颐细听邦人说,风俗今知果差别。 为饥一饭众肯置,食蓼忘辛定谁辍。语言混杂常嗫嚅,怀袖携持类饕餮。 唇无贵贱如激丹,人不诅盟皆歃血。初疑被窘遭折齿,又怪病阳狂嚼舌。 岂能鼎畔窃朱砂,恐或遇仙餐绛雪。又疑李贺呕心出,咳唾皆红腥未歇。 自求口实象为颐,颐中有物名噬嗑。噬遇腊肉尚为吝,饮食在颐尤欲节。 酸咸甘苦各有脏,偏受辛毒何其拙。那知玉液贵如酥,况是华池要清洁。 我尝效尤进薄少,土灰在喉津已噎。一身生死托造化,琐琐谁能污牙颊。
hǎi fēng piāo yáo shù chuáng   fēng chuī shù diān jié bīng láng jiǎ rén xiàng xián   dòng bǎi shū guān chǎng
guān chǎng chū zhī liú   sàn jǐn nán fāng wén yào xuán   zhū liǎng gōng cháng
fèi hào shū   jiā shì zhēng shōu cáng bāng rén yán wèi shuō   nóng lán jiāng shuí dāng
lóu téng shēng qián   xiǎn huǒ huà huī shuāng xīn xiǎo qiè huā suì   huī xié zuǒ zhù xiāo bǎi yāng
bīn péng xiāng féng wèi huàn jiǔ   jiān diǎn xiào chá ōu huáng sūn gēng jiān   wèi zhī jūn wèi cháng
bāng xìng wèn míng zhě   gāo yàn xiān dēng táng pán lián fēng guǒ wén xiù   shù wéi yòng duō wèi guāng
wén gōng jiáo shàng chēng hǎo   suí dàn dāng gèng liáng zhī tīng bāng rén shuō   fēng jīn zhī guǒ chā bié
wèi fàn zhòng kěn zhì   shí liǎo wàng xīn dìng shuí chuò yán hùn cháng niè   huái 怀 xiù xié chí lèi tāo tiè
chún guì jiàn dān   rén méng jiē shà xuè chū bèi jiǒng zāo shé chǐ 齿   yòu guài bìng yáng kuáng jiáo shé
néng dǐng pàn qiè zhū shā   kǒng huò xiān cān jiàng xuě yòu ǒu xīn chū   tuò jiē hóng xīng wèi xiē
qiú kǒu shí xiàng wéi   zhōng yǒu míng shì shì ròu shàng wèi lìn   yǐn shí zài yóu jié
suān xián gān yǒu zàng   piān shòu xīn zhuō zhī guì   kuàng shì huá chí yào qīng jié
cháng xiào yóu jìn báo shǎo   huī zài hóu jīn shēn shēng tuō zào huà   suǒ suǒ shuí néng jiá