廣南食檳榔先嚼蜆灰蔞

宋代 鄭剛中
海風飄搖樹如幢,風吹樹顛結檳榔。賈人相銜浮巨舶,動以百斛輸官場。 官場出之不留積,布散僅足資南方。聞其入藥破痃癖,銖兩自可攻腹腸。 如何費耗比菽粟,大家富室爭收藏。邦人低顏為予說,濃嵐毒霧將誰當。 蔞藤生葉大於錢,蜆殼火化灰如霜。雞心小切紫花碎,灰葉佐助消百殃。 賓朋相逢未喚酒,煎點亦笑茶甌黃。摩挲蒳孫更兼取,此味我知君未嘗。 吾邦合姓問名者,不許羔雁先登堂。盤奩封題裹文繡,個數惟用多為光。 聞公嚼蠟尚稱好,隨我啖此當更良。支頤細聽邦人說,風俗今知果差別。 為飢一飯眾肯置,食蓼忘辛定誰輟。語言混雜常囁嚅,懷袖攜持類饕餮。 唇無貴賤如激丹,人不詛盟皆歃血。初疑被窘遭折齒,又怪病陽狂嚼舌。 豈能鼎畔竊硃砂,恐或遇仙餐絳雪。又疑李賀嘔心出,咳唾皆紅腥未歇。 自求口實象為頤,頤中有物名噬嗑。噬遇臘肉尚為吝,飲食在頤尤欲節。 酸咸甘苦各有髒,偏受辛毒何其拙。那知玉液貴如酥,況是華池要清潔。 我嘗效尤進薄少,土灰在喉津已噎。一身生死托造化,瑣瑣誰能污牙頰。
hǎi fēng piāo yáo shù chuáng   fēng chuī shù diān jié bīng láng jiǎ rén xiàng xián   dòng bǎi shū guān chǎng
guān chǎng chū zhī liú   sàn jǐn nán fāng wén yào xuán   zhū liǎng gōng cháng
fèi hào shū   jiā shì zhēng shōu cáng bāng rén yán wèi shuō   nóng lán jiāng shuí dāng
lóu téng shēng qián   xiǎn huǒ huà huī shuāng xīn xiǎo qiè huā suì   huī xié zuǒ zhù xiāo bǎi yāng
bīn péng xiāng féng wèi huàn jiǔ   jiān diǎn xiào chá ōu huáng sūn gēng jiān   wèi zhī jūn wèi cháng
bāng xìng wèn míng zhě   gāo yàn xiān dēng táng pán lián fēng guǒ wén xiù   shù wéi yòng duō wèi guāng
wén gōng jiáo shàng chēng hǎo   suí dàn dāng gèng liáng zhī tīng bāng rén shuō   fēng jīn zhī guǒ chā bié
wèi fàn zhòng kěn zhì   shí liǎo wàng xīn dìng shuí chuò yán hùn cháng niè   huái xiù xié chí lèi tāo tiè
chún guì jiàn dān   rén méng jiē shà xuè chū bèi jiǒng zāo shé chǐ   yòu guài bìng yáng kuáng jiáo shé
néng dǐng pàn qiè zhū shā   kǒng huò xiān cān jiàng xuě yòu ǒu xīn chū   tuò jiē hóng xīng wèi xiē
qiú kǒu shí xiàng wéi   zhōng yǒu míng shì shì ròu shàng wèi lìn   yǐn shí zài yóu jié
suān xián gān yǒu zàng   piān shòu xīn zhuō zhī guì   kuàng shì huá chí yào qīng jié
cháng xiào yóu jìn báo shǎo   huī zài hóu jīn shēn shēng tuō zào huà   suǒ suǒ shuí néng jiá