广落花诗三十首 其二十八

明代 王夫之
风末雨馀悄欲停,须臾如慕诉春听。白日不肯香流水,黄昏取次乱飞萤。 舜华得计避霜色,汉柏偶尔逃天刑。三归台上荡舟相,旖旎居然天性灵。
fēng qiāo tíng   chūn tīng bái kěn xiāng liú shuǐ huáng   hūn luàn fēi yíng    
shùn huá shuāng   hàn bǎi ǒu ěr táo tiān xíng sān guī tái shàng dàng zhōu xiāng   rán tiān xìng líng