廣落花詩三十首 其二十八

明代 王夫之
風末雨餘悄欲停,須臾如慕訴春聽。白日不肯香流水,黃昏取次亂飛螢。 舜華得計避霜色,漢柏偶爾逃天刑。三歸台上蕩舟相,旖旎居然天性靈。
fēng qiāo tíng   chūn tīng bái kěn xiāng liú shuǐ huáng   hūn luàn fēi yíng    
shùn huá shuāng   hàn bǎi ǒu ěr táo tiān xíng sān guī tái shàng dàng zhōu xiāng   rán tiān xìng líng