广陵秋日酬进士臧濆见寄

唐代 罗隐
驿西斜日满窗前,独凭秋栏思渺绵。数尺断蓬惭故国, 一轮清镜泣流年。已知世事真徒尔,纵有心期亦偶然。 空愧荀家好兄弟,雁来鱼去是因缘。
驿 西 xié mǎn chuāng qián   píng qiū lán miǎo mián shù chǐ duàn péng cán guó  
lún qīng jìng liú nián zhī shì shì zhēn ěr   zòng yǒu xīn ǒu rán
kōng kuì xún jiā hǎo xiōng   yàn lái shì yīn yuán