广陵老僧闻一以画扇见贻诗以答之
老僧能琴复能画,八十四龄何潇洒。扇头贻我潇湘景,彷佛闻有飞泉泻。
乞师即来一鼓琴,移将万壑寒松林。霜钟一醒青莲耳,流水长清太白心。
lǎo
老
sēng
僧
néng
能
qín
琴
fù
复
néng
能
huà
画
,
bā
八
shí
十
sì
四
líng
龄
hé
何
xiāo
潇
sǎ
洒
shàn
。
tóu
扇
yí
头
wǒ
贻
xiāo
我
xiāng
潇
jǐng
湘
páng
景
,
fó
彷
wén
佛
yǒu
闻
fēi
有
quán
飞
xiè
泉
泻
。
qǐ
乞
shī
师
jí
即
lái
来
yī
一
gǔ
鼓
qín
琴
,
yí
移
jiāng
将
wàn
万
hè
壑
hán
寒
sōng
松
lín
林
shuāng
。
zhōng
霜
yī
钟
xǐng
一
qīng
醒
lián
青
ěr
莲
liú
耳
,
shuǐ
流
cháng
水
qīng
长
tài
清
bái
太
xīn
白
心
。