广寒秋 题慈相上人竹林晏坐小照

清代 顾太清
琅玕阴里,是心清净,晏坐了无余说。岩花涧草任风吹,更不许、纷纷饶舌。 西方何处,长安道远,且向这边休歇。扫除一切性光圆,本来法、无生无灭。
láng gān yīn   shì xīn qīng jìng   yàn zuò liǎo shuō yán huā jiàn cǎo rèn fēng chuī   gèng fēn fēn ráo shé
西 fāng chǔ   cháng ān dào yuǎn   qiě xiàng zhè biān xiū xiē sǎo chú qiè xìng guāng yuán   běn lái shēng miè