官俸初罢,亲故见忧,以诗谕之

唐代 白居易
七年为少傅,品高俸不薄。乘轩已多惭,况是一病鹤。 又及悬车岁,筋力转衰弱。岂以贫是忧,尚为名所缚。 今春始病免,缨组初摆落。蜩甲有何知,云心无所著。 囷中残旧谷,可备岁饥恶。园中多新蔬,未至食藜藿。 不求安师卜,不问陈生药。但对丘中琴,时开池上酌。 信风舟不系,掉尾鱼方乐。亲友不我知,而忧我寂寞。
nián wèi shǎo   pǐn gāo fèng báo chéng xuān duō cán   kuàng shì bìng
yòu xuán chē suì   jīn zhuǎn shuāi ruò pín shì yōu   shàng wèi míng suǒ
jīn chūn shǐ bìng miǎn   yīng chū bǎi luò tiáo jiǎ yǒu zhī   yún xīn suǒ zhù
qūn zhōng cán jiù   bèi suì è yuán zhōng duō xīn shū   wèi zhì shí huò
qiú ān shī bo   wèn chén shēng yào dàn duì qiū zhōng qín   shí kāi chí shàng zhuó
xìn fēng zhōu   diào wěi fāng qīn yǒu zhī   ér yōu