公宇纳凉四首 其一

明代 顾璘
庭树重重拂院西,更无残日透帘闱。胡床一片堪吟啸,却付馀阴众鸟啼。
tíng shù chóng chóng yuàn 西   gèng cán tòu lián wéi chuáng piàn kān yín xiào   què yīn zhòng niǎo