公燕诗九首 其一 文帝
置酒高台观,逍遥芙蓉池。兄弟夜行游,贵客郁参差。
明月照长筵,罗缨何霏霏。翩彼众君子,展诗奏新辞。
弦歌入微妙,慷慨使心悲。流尘荡清响,绮丽有馀姿。
吐握苦不悉,人生安可为。在昔无乐方,彼此同一时。
zhì
置
jiǔ
酒
gāo
高
tái
台
guàn
观
,
xiāo
逍
yáo
遥
fú
芙
róng
蓉
chí
池
xiōng
。
dì
兄
yè
弟
xíng
夜
yóu
行
guì
游
,
kè
贵
yù
客
cēn
郁
cī
参
差
。
míng
明
yuè
月
zhào
照
cháng
长
yán
筵
,
luó
罗
yīng
缨
hé
何
fēi
霏
fēi
霏
piān
。
bǐ
翩
zhòng
彼
jūn
众
zi
君
zhǎn
子
,
shī
展
zòu
诗
xīn
奏
cí
新
辞
。
xián
弦
gē
歌
rù
入
wēi
微
miào
妙
,
kāng
慷
kǎi
慨
shǐ
使
xīn
心
bēi
悲
liú
。
chén
流
dàng
尘
qīng
荡
xiǎng
清
qǐ
响
,
lì
绮
yǒu
丽
yú
有
zī
馀
姿
。
tǔ
吐
wò
握
kǔ
苦
bù
不
xī
悉
,
rén
人
shēng
生
ān
安
kě
可
wèi
为
zài
。
xī
在
wú
昔
lè
无
fāng
乐
bǐ
方
,
cǐ
彼
tóng
此
yī
同
shí
一
时
。