共肖、卢山中伐竹,盖为肖母架豆瓜之椽也

近现代 卢青山
春山涨绿春菜秧,移苗而种春山旁。豆荚黄瓜似已在,短苗风里神飞扬。 春山水竹摇微香,细腰粉颈身颀长。空谷閟居颇自惜,乞为瓜豆架椽房。 三人结束来羊肠,春山封久途都荒。荆灌如手挽人手,花枝前欲插吾裳。 分枝过隙步踉跄,残皮破肉亦何妨。长冬一闭如囚禁,此真越狱酣逃亡。 水竹水竹蛰而藏,枫松椿栗迷山冈。百步得一已可幸,譬从沧海寻珠光。 卢子手挈啤酒双,左饮右饮态轩昂;半醉隳然堕地卧,落叶如被堆佳床。 肖子唾手唇面张,长刀斫斫声清刚;丛中有鸟惊而起,旋复回至鸣莽苍。 事久力乏手如僵,比肩而坐倚相将。随指杂木问名字,香烟探手出吾囊。 渐见西山坠夕阳,欲去不去如彷徨。馀霞泛泛镀陵谷,嫩枝绿叶皆橙黄。 肩竹回顾意微茫:“我家山水使我伤,十年结屋不可得,更后十年髯已庞”。
chūn shān zhàng 绿 chūn cài yāng   miáo ér zhǒng chūn shān páng dòu jiá huáng guā shì zài   duǎn miáo fēng shén fēi yáng
chūn shān shuǐ zhú yáo wēi xiāng   yāo fěn jǐng shēn zhǎng kōng   wèi guā dòu jià chuán fáng
sān rén jié shù lái yáng cháng   chūn shān fēng jiǔ dōu huāng jīng guàn shǒu wǎn rén shǒu   huā zhī qián chā shang
fēn zhī guò liàng qiàng   cán ròu fáng zhǎng dōng qiú jìn   zhēn yuè hān táo wáng
shuǐ zhú shuǐ zhú zhé ér cáng   fēng sōng chūn 椿 shān gāng bǎi xìng   cóng cāng hǎi xún zhū guāng
zi shǒu qiè jiǔ shuāng   zuǒ yǐn yòu yǐn tài xuān áng   bàn zuì huī rán duò   luò bèi duī jiā chuáng
xiāo tuò shǒu chún miàn zhāng   zhǎng dāo zhuó zhuó shēng qīng gāng   cóng zhōng yǒu niǎo jīng ér   xuán huí zhì míng mǎng cāng
shì jiǔ shǒu jiāng   jiān ér zuò xiāng jiāng suí zhǐ wèn míng zi   xiāng yān tàn shǒu chū náng
jiàn jiàn 西 shān zhuì yáng   páng huáng xiá fàn fàn líng   nèn zhī 绿 jiē chéng huáng
jiān zhú huí wēi máng     :“ jiā shān shuǐ 使 shǐ   shāng shí nián jié   gèng hòu shí nián   rán