宫词 其十七

唐代 花蕊夫人徐氏
春风一面晓妆成,偷折花枝傍水行。却被内监遥觑见,故将红豆打黄莺。
chūn fēng miàn xiǎo zhuāng chéng   tōu zhé huā zhī bàng shuǐ xíng què bèi nèi jiān yáo jiàn   jiāng hóng dòu huáng yīng