歌赠程孟孺

明代 王世贞
程郎少年雅好奇,万事不得胜临池。指端虹霓出钟鼎,眼底屃赑腾虬螭。 有时屈笔作小隶,荐季直表麻姑祠。东游吴会访八法,祝文逝矣不可追。 担夫争道大娘舞,屋雨痕漏夏云垂。此曹端岂为书出,一触万解吾真师。 小舒大密有奇际,内擪外拓无专规。老夫强作解事语,腕中有鬼奚以为。 程郎书成复自疑,世途往往轻毛锥。纵然投笔要尔去,倘写百尺燕然碑。
chéng láng shào nián hào   wàn shì shèng lín chí zhǐ duān hóng chū zhōng dǐng yǎn   téng qiú chī    
yǒu shí zuò xiǎo   jiàn zhí biǎo dōng yóu huì fǎng 访 zhù   wén shì zhuī    
dān zhēng dào niáng   hén lòu xià yún chuí cáo duān wéi shū chū   chù wàn jiě zhēn shī    
xiǎo shū yǒu   nèi wài tuò zhuān guī lǎo qiáng zuò jiě shì wàn   zhōng yǒu guǐ wéi    
chéng láng shū chéng   shì wǎng wǎng qīng máo zhuī zòng rán tóu yào ěr tǎng   xiě bǎi chǐ yàn rán bēi