隔尾 其三

元代 关汉卿
子弟每是个茅草冈、沙土窝初生的兔羔儿乍向围场上走,我是个经笼罩、受索网苍翎毛老野鸡蹅踏的阵马儿熟。 经了些窝弓冷箭镴枪头,不曾落人后。恰不道“人到中年万事休,”我怎肯虚度了春秋。
měi shì máo cǎo gāng shā chū shēng de gāo ér zhà xiàng wéi chǎng shàng zǒu   shì jīng lǒng zhào shòu suǒ wǎng cāng líng máo lǎo chǎ de zhèn ér shú
jīng le xiē gōng lěng jiàn qiāng tóu   céng luò rén hòu qià dào   rén dào zhōng nián wàn shì xiū     ,” zěn kěn le chūn qiū