庚子正月十八日送梅

宋代 陆游
满城桃李争春色,不许梅花不成雪。 世间尤物无盛衰,万点萦风愈奇绝。 我行柯山眠酒家,初见窗前三四花。 恨无壮士挽斗柄,坐令东指催年华。 今朝零落已可惜,明日重寻更无迹。 情之所锺在我曹,莫倚心肠如铁石。
mǎn chéng táo zhēng chūn   méi huā chéng xuě  
shì jiān yóu shèng shuāi   wàn diǎn yíng fēng jué  
xíng shān mián jiǔ jiā   chū jiàn chuāng qián sān huā  
hèn zhuàng shì wǎn dǒu bǐng   zuò lìng dōng zhǐ cuī nián huá  
jīn zhāo líng luò   míng zhòng xún gèng  
qíng zhī suǒ zhōng zài cáo   xīn cháng tiě shí