庚戌岁六月四日至洪城旧庐无复尺椽怅然伤

宋代 洪炎
南州一炬火,我归无所归。六月下惊湍,一叶正复敧。 潭潭大都府,灰灭馀空基。委重者谁子,汝实凡且卑。 蝼蚁轻民命,泥沙捐国赀。犬狼肆噬齧,驱逐乃其宜。 胡为使群吠,如恶草蔓滋。哀哉三万室,钟此百六期。 故居不可识,将是复疑非。阶前手种花,自怜托根微。 露草相对泣,吟风作悲诗。人言城门火,鱼祸自靡遗。 我亦无泪哭,且复一解颐。
nán zhōu huǒ   guī suǒ guī liù yuè xià jīng tuān   zhèng
tán tán   huī miè kōng wěi zhòng zhě shuí   shí fán qiě bēi
lóu qīng mín mìng   shā juān guó quǎn láng shì niè   zhú nǎi
wéi shǐ 使 qún fèi   è cǎo màn āi zāi sān wàn shì   zhōng bǎi liù
shí   jiāng shì fēi jiē qián shǒu zhòng huā   lián tuō gēn wēi
cǎo xiāng duì   yín fēng zuò bēi shī rén yán chéng mén huǒ   huò
lèi   qiě jiě