庚申初春得尘异去冬书

明代 释函是
一程书信隔年还,细读犹能慰老颜。宝镜自传寒月夜,寂光常照老梅关。 重经古道疑来日,乍听新潮别故山。想到板桥回望处,几多人倚石阑干。
chéng shū xìn nián hái   yóu néng wèi lǎo yán bǎo jìng zhuàn hán yuè   guāng cháng zhào lǎo méi guān    
zhòng jīng dào lái   zhà tīng xīn cháo bié shān xiǎng dào bǎn qiáo huí wàng chù   duō rén shí lán gān